Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.
Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).
Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.
Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Càng kéo nó càng lùi lại.
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Cái bút này vỏ kín như bưng.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Con mèo nằm trên nóc tivi. Chuyển sang máy mát xa.
Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Vậy mà tôi đang viết. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.
Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Cả món tinh thần cũng thế.