Tôi cảm thấy cơ thể mình được thư giãn. Những ai không tha thứ, những ai cứ khăng khăng nắm vai trò của vị quan tòa, phải nghĩ đến việc nhận lại điều hệt như họ đã từng làm với người khác. Tôi cảm thấy rất an toàn và bình yên.
Tâm hồn vốn không thuộc về thế giới vật chất nhưng lại là nền móng của ý thức. Tôi nghĩ về dạ dày tôi. Sống và vượt qua những trở ngại - đó là niềm hân hoan để yêu đời và yêu người.
Sự tha thứ giải thoát chúng ta khỏi những cảm xúc cay đắng này. Có ba nguyên tắc để sử dụng có hiệu quả những lời khẳng định: * Thứ nhất, luôn luôn thể hiện câu nói ở thì hiện tại. Sự hiểu biết đôi khi đến ngay với chúng ta nhưng thường thì cần phải có thời gian.
Bạn càng kiên trì với một ý tưởng đặc biệt nào đó thì bạn càng tưới tắm thêm nhiều sức mạnh cho ý tưởng đó. Như đã nói ở trên, mỗi suy nghĩ của chúng ta là một hạt giống được sản sinh từ tâm hồn. Nếu muốn được tha thứ thì trước hết ta phải sẵn lòng tha thứ.
Nền tảng của thái độ "cùng thắng" là lấy những trở ngại làm những bài học cá nhân và sẵn sàng thay đổi ý kiến theo chiều hướng tích cực. Chúng ta sống cùng nhau và cùng san sẻ với nhau những thuận lợi. Chúng ta nên rộng lượng, thông qua sự khoan dung và khiêm tốn, nhưng đừng bao giờ dễ dãi với những nguyên tắc của ta để đến mức phải hối hận.
Họ bị điều khiển bởi suy nghĩ của người khác, bị dằn vặt bởi sự hối tiếc về quá khứ, bị đeo đẳng nỗi lo sợ trong tương lai và cả những điều vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Nhìn lại quá khứ, phần lớn chúng ta thấy hối tiếc về những điều đã nói hay đã làm. * Tôi được an toàn nếu tôi nhận lấy trách nhiệm về cuộc sống của chính mình.
Người có nội lực nhìn sự việc từ xa trong một bối cảnh chung. Tôi nghĩ về đôi bàn chân mình. Nếu chúng ta tập trung vào suy nghĩ này, dồn sức lực cho nó, tương tự như mặt trời trao năng lượng cho cây cỏ trên mặt đất, suy nghĩ đó sẽ thức giấc, chuyển mình và bắt đầu lớn lên.
Quân bình là sự hài hòa và trật tự, là sự bình yên. Chúng ta cũng có thể tìm được trong ngân hàng ký ức khổng lồ này những niềm tin, quan điểm và truyền thống văn hóa của mình. Người bao dung thật sự là người phấn đấu để làm chủ chính họ.
Nếu chúng ta phụ thuộc vào ngoại cảnh, tâm trí của chúng ta cũng biến động theo ngoại cảnh. Chúng ta phản ứng quá đáng, tưởng tượng thêm và rồi chuyện bé xé ra to. Thay vì phản ứng lại những gì mình không thể kiểm soát được, hãy tập trung vào những điều mình có thể kiểm soát được và điều đó sẽ khiến cho sự việc trở nên khác đi.
Bạn có thể luôn có những suy nghĩ cũng như những hồi đáp tích cực không? Nếu chúng ta phụ thuộc vào ngoại cảnh, tâm trí của chúng ta cũng biến động theo ngoại cảnh. Mỗi khi giọng nói tiêu cực bắt đầu chê bai chỉ trích, ông lại tự bảo: "Nào, để xem người bạn hữu ích của mình nói gì với mình đây?".