Tôi muốn đâm vào đâu đó. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Còn cái quần thì rộng thùng thình.
Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Cũng có hôm ngủ khá say.
Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Sao lại xé sách hở con. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Lát sau tôi lẻn xuống. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Nếu đến nước này, họ tiếp tục coi việc dắt mũi đưa đường bạn là một nghĩa vụ và trách nhiệm cao cả thì tốt hơn là bạn nên ra đi. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
Ông anh cũng làm theo. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.