Loncave

Chủ tịch say xỉn được em thư ký đưa vào nhà trọ chăm sóc tận tình

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu.

    Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.

    Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.

    Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.

    Và những cái xác cháy khét lẹt. Khoảng cách vô hình. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ).

    Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.

    Ba năm… Ba năm thì không tính được. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn.

    Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy.

    Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.

    Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap