Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Các cậu muốn thắng thì các cậu phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì các cậu phải đoàn kết với nhau.
Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Còn tĩnh tâm mà viết. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn. Đó là hạn chế của bạn.
Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.