Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Sai là vô trách nhiệm. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.
Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Người lớn thật buồn cười. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.