Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Khán giả sôi động phết.
Vậy thì nó là một giấc mơ. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.
Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu.
Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi.
Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.
Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Hoàn toàn không ngái ngủ. Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được.