Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than.
Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.