Loncave

Làm liều đụ nữ giáo viên khi đang trú mưa và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.

    Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Dừng lại vẫn là chơi. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.

    Lát sau, thằng em đi vào. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.

    Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.

    Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.

    Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.

    Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Mất mất người kể chuyện.

    Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ.

    Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.

    Bây giờ, đầu óc không đủ năng lượng để phân tích rõ ràng, tạm gộp nghệ thuật và sáng tạo là một vậy. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap