Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Cái này không rõ lắm. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Không ngủ cũng phải nằm. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả.
Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.
Diễn biến tâm lí có vẻ như thế. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.
Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Tôi để vài ngày trôi đi. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Nhưng thấy cũng hay hay. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.