Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.
Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được?
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.
Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu.
Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức. Và chưa thấy phải thay đổi. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.
Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng. Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.