Sự ấy đúng trong vài trường hợp, nhưng lại rất thiếu thốn. Không đủ lực để sống theo mình "nguyên nhân sâu kín của các chứng bệnh thần kinh". Bạn không tin vậy ư? Được, xin bạn thí nghiệm đi.
Nhưng tôi, tôi không ham đặc quyến đế vương ấy. Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ. Chẳng hạn như lần sau ta có muốn chê lòng tốt của ai trước mặt chúng ta, thì ta hãy ngừng ngay lại.
Bởi vậy mới vẫn còn sống đến ngày nay để kể chuyện cho bạn nghe. Hễ lo lắng thì cặm cụi làm việc đi, để khỏi chết vì thất vọng. Dưới đây là lời khuyên rất minh triết của một trong những tâm lý gia tôi ngưỡng mộ nhất, ông William James: "Chịu thuận với hoàn cảnh đi.
Thế mà cho tới khi tôi 14 tuổi, không bao giờ tôi được một đôi giày cao su. "Một năm nằm trêm giường như một kẻ tàn tật và rất có thể chết vẫn hoàn chết!". Trước hết, nếu có thể được, xin bạn rán lựa nghề mà bạn yêu.
Làm sao phân tích và giải quyết những vấn đề rắc rối Tôi thấy rằng hỏi thăm họ vậy thì họ tươi cười vui vẻ. Khi bà tỏ ra thích cái gì, món ăn hay vải dệt, họ lập tức mang biếu bà những thứ tốt nhất mà chính họ đã từ chối không bán cho các du khách hỏi mua.
Điều mà ông sợ nhất đã xảy ra! Mụ chỉ kiếm cái vui bỉ ổi là đã bôi nhọ được một người cao hơn mụ cả ngàn bực. Rồi ông đưa kính và hình cho bà nọ.
Bạn và tôi, chúng ta thường thấy một vật gần như trống rỗng; bóng đèn điện. Thử hỏi tại sao ý muốn "trả đũa" lại có hại cho bạn? Theo tờ tạp chí Life thì ý muốn đó có thể làm sức khoẻ bạn phải vĩnh viễn suy nhược. Chương trình của ông là viết mỗi ngày năm trang.
Ông dắt chúng đi chơi, kể chuyện cho chúng nghe, đùa với chúng, và viết bài thơ bất hủ "Giờ của con nít" để tả cảnh thân mật với trẻ. Rồi tôi bắt chước những ngón hay nhất của họ và sẽ luyện cho tài tôi thành một kết hợp rực rỡ của hết thảy những tài ba đó. Thế mà, tối đó, tôi lại thấy chú gấu Bắc Mỹ để cho một con vật khác đứng gần nó và không những thế, lại cho con vật này ăn cùng nữa: con chồn.
Chẳng hạn khi viết chương này, tôi phỏng vấn một nhà chuyên môn lập ngân sách giúp các gia đình là bà Elsie Stapleton, một người đã làm cố vấn nhiều năm cho thân chủ và nhân viên của một tiệm tạp hoá lớn ở Nữu Ước. Tôi không bao giờ quên đêm đó, cách đây ít năm, khi ông Marcon J. Little mà xin người khác chỉ trích ta một cách ngay thẳng, có ích, ngõ hầu ta được dịp tu thân.
Thật ra, nếu ta biết áp dụng một số lớn những câu phương ngôn cũ kỹ, thì đời sống của chúng ta gần như hoàn hảo. Vì gia ân cho người là một dấu hiệu cao cả thì thụ ân của người khác là một dấu hiệu kém hèn". Tôi giúp những người đàn bà goá đó trong hai năm.