Một ngày nọ ở đài phát thanh, người quản lý câu lạc bộ Miami Shores Rotary gọi điện cho tôi. Không nên dò hỏi quá cặn kẽ, chất vấn người ta đến đường cùng như thể họ đang phải trải qua một kỳ thi vấn đáp vậy. Cả một câu lạc bộ chật cứng người.
Họ hay nhìn những việc khó khăn nghiêm trọng một cách nhẹ nhàng hơn. Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa. Những người khách bộ hành nhìn vào cửa kính và thấy một người đàn ông đang gục đầu xuống bàn, cạnh cái micro.
Khi chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu diễn ra, Churchill đã đến nói chuyện với các sinh viên một trường đại học ở ngoại ô Luân Đôn. Tuy không phải là chuyên gia nhưng tôi đã từng trải qua kinh nghiệm này: Vì thế tôi buột miệng hỏi rằng ông sẽ xử trí như thế nào nếu như cô con gái rượu của ông nói rằng cô ấy sắp phải đi phá thai? Quayle trả lời ông sẽ chấp nhận bất cứ quyết định nào của con gái.
Nhưng thường thì chỉ một lát sau là cẩm nang này bị xếp xó, bởi chỉ cần nghe thấy một điều gì đó thú vị trong câu trả lời của họ là tôi lại đẩy câu chuyện sang một khía cạnh khác. Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ. Những người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc.
Anh dẫn chương trình. Đừng chải chuốt câu văn bóng mượt mà sáo rỗng. Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời những người bà con họ hàng thân thuộc.
Còn ba từ quan trọng nhất trong việc điều khiển một cuộc họp là gì? Chuẩn bị, chuẩn bị và chuẩn bị. Cách đây mười phút người ta đã đặt cho tôi một cái tên mới. Vị khách té cái rầm ngay giữa phòng thu, bởi ông là một linh mục Catholic.
Vậy thì tại sao tôi không được hỏi tổng thống những câu như thế? Những gì mà khán giả của tôi thắc mắc: Tôi sẽ hỏi. Chớ huyên thuyên nói về quan điểm của bạn. Nhưng nên cẩn thận, nhiều từ mới nghe có vẻ thời thượng lại chẳng có tác dụng thiện cảm nào khi bạn giao tiếp.
Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt. Để hồi tưởng lại về lúc sinh thời của người quá cố. Ở buổi tiệc bạn không nên cho phép mình trầm mặc hay quá ư nghiêm nghị.
Ngày trước gọi dân nô lệ da đen, ngày nay phải dùng là người Mỹ gốc Phi (African American). Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Sau đó anh ta càng làm tôi phát hoảng khi nói rằng đã xin nghỉ hẳn một ngày làm việc, đến thư viện tra cứu tài liệu, để nói đôi nét về lịch sử thương thuyền, rồi giới thiệu tôi lên nói về tương lai.
Nụ cười mỉm của Burns như một giọt nước làm tràn ly vậy. Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm. Cảnh sát trưởng của Louisville, Kentucky, dậm chân thình thịch và nói lớn: Thế chúng ta phải làm gì bây giờ?.