Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Thi thoảng viết nhưng không tiện. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.
Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Nhưng mà tôi bỏ học. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?