Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.
Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
- Xin ông bớt mỉa mai cho. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.
Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.
Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Mọi người vẫn thấy bình thường. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây?
Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.