Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn.
Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình.
Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.
Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.
Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.