Anh ta không thể nhẹ nhàng bay lên tránh cú đâm trực diện. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Làm gì có lí do gì mà khóc.
Làm một bài thơ dở để được khen. Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Còn tĩnh tâm mà viết.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Cơ bản là không muốn lắm.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.
Nên cháu mới dám cãi như thế. Nhưng họ không cũ lắm. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.
Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không.
Nhưng họ sống không bình thường. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.
Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.