Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.
Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Giấy vệ sinh ở đâu nhỉ, bác trai thì đang cạo râu hay làm gì đó trong nhà tắm. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi.
Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Rồi, tôi phải tập chứ.
Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.
Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Hoặc tôi chuyển lớp. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Câu chuyện ngụ ngôn đó, không hiểu bác tôi có nhớ không. Cháu vẫn nằm trong chăn.
Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.