Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Thế thì anh không dám. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Thiên tài rốt cục chỉ là một niềm an ủi, một lí do mơ hồ, một tấm áo giáp tâm linh dụ dỗ bản thân cho cái việc quá sức của một tài năng mà bạn đang làm. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Không có chim non ở trong. Đây là một sự tham lam.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Tự do hay không là ở mình.
Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.