Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Với đời người, ngắn lắm.
Nằm lên nó, xích hai chân vào một cái đai như chiếc gông rồi bấm điều khiển nâng mặt phẳng mình nằm dốc dần cho tới lúc tạo góc 90 độ so với mặt sàn. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau.
Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Gió se sẽ mang vị mặn. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.
Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.
Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.
Nhà văn nhắm mắt lại. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?