Tôi về, cũng đỡ in ít. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất. Ông anh cũng làm theo. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.
Biết chỉ để biết mà thôi. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại.
Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Thoát khỏi trước khi họ chết. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.
Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.