Loncave

Ở chung nhà với chị dâu vô cùng dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.

    Có gì để thanh minh. Sống là gì nếu không có khoái cảm. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.

    Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Với họ, viết không có tị ti nào là học.

    Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.

    May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm. Bạn cũng đang ganh đua với họ.

    Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.

    Và vì thế, nó mạnh hơn. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.

    Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.

    Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.

    Nhưng nó không còn ở đó. Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap