Rút lui có trật tự khi lại thấy vị diễn giả kia lên trên sân khấu. Giờ khám phá ra thần tượng của mình là người vô hồn vô cảm như thế, ngay tôi đây cũng cần đến một viên thuốc an thần, đừng nói gì đến khán giả. (Cũng không ai nói rằng họ sẽ kể một câu chuyện vui lớn!).
Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie. Một bữa tiệc hội thảo từ thiện. Jack hiểu ra rằng, muốn bán được hàng thì trước hết phải biết chào mời sao cho thuyết phục, muốn chào mời thuyết phục, thì phải nắm vững trong lòng bàn tay tính chất của món hàng.
Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ. Nêu ra một câu hỏi hay chưa đủ, phải hỏi như thế nào đó để người nghe sẵn sàng bộc bạch câu trả lời chân thật nhất. Nhưng giờ đây tất cả đều lộn xộn.
Đáng mến là khi đi xem bóng chày, ông luôn ngồi ở hàng ghế bình thường chứ không hiện diện ở những chỗ VIP, và chưa bao giờ người ta thấy ông bỏ về nửa chừng. Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối. Bạn thấy đấy, rèn luyện là cách duy nhất để có được năng lực thực sự, cho dù bạn có năng khiếu bẩm sinh hay không.
Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả. Đừng tiết kiệm những lời khen khi họ làm việc tốt. Một bài diễn thuyết thành công sẽ góp phần không nhỏ cho sự thành công của bạn.
Khi nghĩ về tất cả những người ăn nói tài ba mà tôi từng có dịp được trò chuyện, tôi có thể rút ra kết luận về các bí quyết chung của họ như sau: Trời ạ, văn phong thẳng thắn kết hợp với vài ly rượu thì điều gì sẽ xảy ra đây? Người say thì nào có điều khiển được lời nói của mình… Tôi lo chương trình sẽ bị thất bại. Anh được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản Remember?.
Chúng tôi phải tổ chức một bữa tiệc trọng đại vào tối Chủ Nhật này tại Fontainebleau. Có thể bạn không bao giờ muốn rơi vào tình trạng thất bại giống như hoàn cảnh của Tommy Lasorda. Không phải để Tan sở làm một chầu nhé! như thường nói với anh bạn đồng nghiệp, mà để bạn tự đánh giá chính bản thân mình.
Tất cả chúng ta đều có ông bà, cha mẹ. Ông có thể giúp tôi tìm ra chỗ nên tập trung vào hay không? Trò chuyện với Richard Nixon, bạn khỏi lo rằng không có đề tài nói hay đến lúc chẳng biết nói gì.
Những vết nhăn trên trán động đậy, đây là thói quen của ông khi có cảm xúc mạnh. Điều này làm tôi chợt nhớ đến một câu chuyện vui nhỏ. Nhạy bén đặt ra những câu hỏi thú vị.
Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều. Chẳng phải đã có câu châm ngôn: Run như nói chuyện với người lạ đó sao? Chúng ta đều là người trần mắt thịt cả. Suốt đêm hôm qua tôi đã làm việc liên tục.