Loncave

Chị gái luôn mặc mỗi chiếc quần lót ở nhà khiến câu em không kiềm được mà dí từ phía sau

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.

    Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy.

    Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Cậu ấy là người tốt.

    Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.

    Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.

    Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.

    Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người. Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.

    Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Bác vòng sang phía trái tôi.

    Nó cũng không thích tôi lắm. Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.

    Chỉ có con mèo không ngược. Cái vực của sự hỗn độn. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap