Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Nói hay hoặc đúng không mà thôi.
Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Xôi em để trong lồng bàn.
Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Không biết thanh minh thế nào. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ.
Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi.
Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả.
Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.
Xã hội loài người thì phải như thế. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.